logo

Đặt lịch khám

Sẵn sàng hỗ trợ bạn 24/7

Bệnh viện đa khoa quốc tế Hà Nội / Câu chuyện / U nang buồng trứng chưa bao giờ là nỗi sợ hãi của cô gái 22 tuổi

U nang buồng trứng chưa bao giờ là nỗi sợ hãi của cô gái 22 tuổi

Cuộc sống tưởng chừng như chỉ còn lại những tháng ngày đen tối khi căn bệnh u nang buồng trứng ập đến với tôi. Một cô gái 24 tuổi, với những hoài bão của tuổi trẻ, ước mơ giản dị về một gia đình hạnh phúc, cùng chồng chăm sóc những đứa con xinh xắn. “Tin ấy” như sét đánh ngang tai, tim tôi đau thắt lại, thế giới bỗng sụp đổ. Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ có được hạnh phúc trọn vẹn.

Đó là những chia sẻ của chị Trần Thị Giáng (22 tuổi – Hải Phòng) – một cô gái không may mắn mắc phải căn bệnh u nang buồng trứng.

U nang buồng trứng không trừ một ai

Là một y tá bình thường tại khoa ung bướu của bệnh viện Hà Nội, chứng kiến không biết bao nhiêu căn bệnh ung thư khác nhau, lắng nghe những chia sẻ của rất nhiều bệnh nhân nhưng có lẽ câu chuyện của Giáng khiến một y tá như tôi không thể nào không cảm động và khuất phục trước niềm tin vào cuộc sống của em.

Tôi đã quá bất ngờ và không tin vào mắt mình khi giấy xét nghiệm của em dương tính với bệnh u nang buồng trứng. Trước đây, tôi cũng đã chứng kiến căn bệnh này nhưng đều xảy ra ở những chị em đã kết hôn và có con, còn với trường hợp của Gáng có lẽ là chưa bao giờ.

Bệnh u nang buồng trứng không trừ một ai, nó có thể xảy ra ở mọi lứa tuổi và mọi đối tượng. Từ những bé gái mới đến tuổi dậy thì cho đến những phụ nữ đã mãn kinh từ rất lâu, từ những người bình thường cho đến phụ nữ có thai đều có nguy cơ mắc căn bệnh này.

Sau khi được các bác sĩ chuyên khoa ung bướu của bệnh viện Hà Nội làm tất cả các xét nghiệm và chuẩn đoán, Giáng được bác sĩ chỉ định tiến hành phẫu thuật và xạ trị. Vì khối u của Giáng đã to nên việc dùng thuốc không thể điều trị dứt điểm mà sẽ được tiến hành phẫu thuật để cắt bỏ khối u.

Khi nghe tin ấy từ bác sĩ, cô bé ấy không nói gì, người như mất hồn, cầm tờ giấy xét nghiệm trở về phòng, sau đó lên sân thượng và khóc một mình trên đó. Bác sĩ lúc đó vẫn chưa nói cho em biết rằng sau này em khó mà có con, cơ hội sống của em chỉ là kéo dài thời gian mà thôi.

Vượt lên nỗi đau, cô gái 22 tuổi tự tin với cuộc sống

Qua những chia sẻ của bố mẹ giáng tôi mới biết được: Để chữa trị bệnh cho em, gia đình đã phải bán hết lợn gà, chó mèo, chạy vạy khắp nơi mới có đủ số tiền phẫu thuật và điều trị tại bệnh viện. Vì trường hợp của giáng khá đặc biệt, nên bệnh viện có nhiều chính sách hỗ trợ để giảm bớt chi phí cho em và gia đình.

Ra khỏi phòng phẫu thuật và tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, vẫn nở nụ cười trên môi. Nhưng khuôn mặt ấy đã biến sắc khi giáng nghe được câu chuyện của bác sĩ nói với bố mẹ em rằng: Nếu điều trị và có chế độ dinh dưỡng tốt, em chỉ còn sống được từ 10-15 năm nữa và việc khối u tái phát là điều không thể nói trước. Đặc biệt, em rất khó có cơ hội được làm mẹ.

“Tin ấy” như tiếng sét chọc thủng cơ thể em, em thấy đau, thấy mình dù có sống trên đời này cũng vô nghĩa (lúc đó tôi đang chăm sóc em trong giường bệnh). Em cầm tay tôi và nói, chị ơi, có phải bác sĩ đang nói em không, có phải em sẽ không được làm mẹ không chị? Tôi không nói gì, lặng lặng ra ngoài vì những điều bác sĩ nói hoàn toàn đúng, có nói thêm gì lúc này cũng chỉ làm em buồn hơn mà thôi.

Từ đó, tôi quan tâm đến em nhiều hơn, lắng nghe câu chuyện cũng như ước mơ của em. Cô bé ấy hồn nhiên nói: “Chị ơi, nếu có một phép màu, em sẽ ước sau này lấy chồng và em sẽ sinh thật nhiều con” Tôi cũng chỉ cười lại với em và không nói gì vì điều đó rất khó xảy ra. Liệu rằng một người đàn ông sẽ chấp nhận lấy vợ khi vợ mình không có khả năng sinh con.

Dường như, trong nỗi đau ấy, cô bé vẫn tin vào cuộc sống, vẫn khát khao một điều gì đó và tin rằng số phận sẽ không quá cay nghiệt với cô. Cứ thế, cứ thế, bằng những phương pháp điều trị hiện đại của bệnh viện Hà Nội cộng với nghị lực của em, em đã được trở về nhà sớm hơn so với dự đoán. Và cũng từ đó, tôi không còn nghe tin tức từ cô bé này nữa.

Sau khoảng 3 năm, bỗng dưng trong một ngày tôi đang bận bịu với công việc hằng ngày, có tiếng ai đó goi tôi từ phía đằng sau, quay lại thì hóa ra cô bé ngày nào suy sụp tinh thần, khóc trong đau khổ giờ đây với nét mặt rạng rỡ đi cùng người đàn ông và trên tay bế một bé trai đáng yêu. Không hỏi cũng biết, chắc chắn đó là gia đình của cô bé.

Cuộc sống không bao giờ tắt nắng khi chúng ta không ngừng hy vọng. Câu chuyện của Giáng và căn bệnh của em đã phần nào minh chứng cho điều đó. Hạnh phúc đã đến với em một cách trọn vẹn dù con đường để đến với hạnh phúc ấy quá gian nan, quá đau khổ, có những lúc tuyệt vọng tưởng chừng như chỉ muốn tìm đến cái chết, nhưng niềm tin vào cuộc sống đã giúp em vững bước hơn và có được hạnh phúc như ngày hôm nay: Một người chồng hiểu vợ và thương con. Có lẽ đó lại là một may mắn, một phép mầu kì diệu.

Câu chuyện của giáng không may mắn mắc phải căn bệnh này quả thực đáng thương nhưng cũng đáng trách, nếu như em có những đợt khám sức khỏe định kì thì có lẽ đã có thể phát hiện bệnh sớm và kết quả điều trị bệnh tốt hơn và em cũng không phải trải qua những tháng ngày đau khổ đến như vậy.

 

Close Menu